Gs. Đại đức Thiện Minh
Bài pháp này Đại đức Thiện Minh - Uỷ viên Ban Hoằng Pháp TW.GHPGVN giảng tại chùa Bửu Quang nhân ngày sám hối.
Nội dung bài giảng
Trong cuộc sống chúng ta đầy ắp đau khổ, lo lắng, sợ hãi, phiền não do vô minh và ái dục. Nếu danh vọng, tiền bạc, thành công, địa vị có khuynh hướng gia tăng thì cái tôi của chúng ta cũng phình to theo. Con người thường hay lạc lối không biết đường về. Vì vậy Đức Phật dạy muốn thoát khỏi vô minh và ái dục phải chuyển tâm tu, nhìn thẳng thực tại.
Hôm nay chúng tôi nói về 13 điều suy gẫm để quý vị áp dụng, đem lại an vui trong cuộc sống hằng ngày.
1/ Sống trong hiện tại
Hiện tại là giây phút nhiệm màu. Con người đa phần sống cho quá khứ và tương lai hơn hiện tại nên đánh mất đi giây phút hiện tại. Đức Phật ngài dạy hiện tại quyết định cho quá khứ và tương lai. Chẳng hạn hôm nay có 3 phật tử quy y, có pháp danh. Hiện tại quý vị quy y. Nhìn hiện tại quý vị quy y biết qúa khứ quý vị đã từng quy y nên hiện tại quy y tiếp tục. Nhìn hiện tại suy ra tương lai. Người quy y có tâm lành, tâm hướng thiện. Hiện tại quy y thì tương lai cũng sẽ nhờ chủng tử quy y Phật, Pháp, Tăng là những chủng tử tốt. Phật dạy người nào quy y Phật , Pháp, Tăng sẽ không sa đoạ vào khổ cảnh, có duyên lành thấy được Tứ diệu đế, thoát khỏi đau khổ. Nên người phật tử phải biết sống trong hiện tại. Quá khứ đã qua, tương lai chưa đến, chỉ có hiện tại là đáng quý nên mình phải sống cho hiện tại.
Có người hỏi cuộc sống con người sống được bao lâu? Người thì trả lời 100 năm, người nói 80 năm, người khác 70 năm. Tất cả đều sai. Thật ra cuộc đời con người ta chỉ trong vòng hơi thở mà thôi. Con người ai cũng có tuổi thọ. Nếu sát sanh nhiều thì tuổi thọ ngắn, chết sớm. Nếu không sát sanh thì sống lâu. Chúng ta có Nam thiên bộ châu: con người sống đến 140 tuổi. Bắc cưu lưu châu sống 1000 tuổi. Đông Thắng thần châu sống 700 tuổi, Tây ngưu hoá châu sống hơn 1000 tuổi. Tuổi thọ con người có quy định do phước của chúng ta. Chúng ta đang sống ở Nam thiên bộ châu. Thời đức Phật, ngài Anurudha thọ 120tuổi, ngài Bakkhula thọ 160 tuổi, ngài Anada thọ 120 tuổi v.v... Hiện nay ở Thái Lan tại Phukhet có một thiền sư thọ 115 tuổi được ghi vào sách kỷ lục giuness.
Sự thật đời sống chỉ nằm trong hơi thở. Tắt thở là chết liền. Cho nên quý vị phải biết trân quý hiện tại. Giây phút hiện tại rất mầu nhiệm. Còn sống hãy biết làm điều thiện, làm lành lánh dữ, tu nhân tích đức, làm điều lợi ích cho cộng đồng xã hội, cho gia đình.
Khi được hỏi để sống một cuộc sống có ý nghĩa ta phải làm gì, Giáo sư Ngô Bảo Châu đã trả lời: Đừng làm những gì vô nghĩa.
Vậy chúng ta sống hãy nên làm gì có lợi ích cho dân tộc, cho đạo pháp, cho xã hội .
2/ Sau khi chết người ta sẽ đi về đâu?
Hiện nay trên thế giới vẫn có một số đông người không tin có sự tái sanh, luân hồi. Nhiều người tin chết là hết, đó là đoạn kiến. Không tin nhân quả đó là tà kiến. Theo lăng kính khoa học ngày nay chứng minh có thần đồng 5 tuổi giải toán số bậc đại học. Ở Miền Bắc có em bé trai 10 tuổi nhớ về người mẹ trong tiền kiếp, dắt mọi người đi về thăm ngôi nhà của mình ở kiếp trước .Em nhìn biết những người láng giềng hàng xóm thời trước.
Ở Ấn độ, chuyện tái sanh rất nhiều. Đức Phật nói có luân hồi, có kiếp trước và kiếp sau.
Vậy chết ta sẽ đi về đâu? Một là đi lên, hai là đi xuống. Người làm phước, bố thí cúng dường, trì giới, tu thiền sẽ tái sanh làm người, làm chư thiên. Tu thiền, đắc tứ thiền thì sanh lên cõi Phạm Thiên. Còn người chết đi xuống do không giữ 5 giới cấm, không tu thiền sẽ sanh vào thế giới địa ngục, ngạ quỷ, a tu la, bàng sinh. Sanh vào thế giới địa ngục là người bất hiếu, sanh vào cõi ngạ quỷ là người tham lam, sanh vào cõi a tu la là người sân hận, sanh cõi bàng sinh là những người có tâm u mê, ái dục. Thế giới súc sinh vô cùng vô tận, đủ thứ chủng loại trên bờ, dưới nước.
Các nhà nghiên cứu khoa học đã phát hiện một loại như cào cào trời có cuộc sống rất kỳ lạ. Sau khi con cào cào trời đực giao phối với con cào cào trời cái thì nó đứng đó cho con cái nhai nuốt nó, không hề tránh né. Thế giới động vật thật lạ lùng.
Cho nên loài thú cũng có phước riêng của nó. Con nào có phước thì được sanh làm con lớn như chó, bò, heo, gà, ngực còn kém phước thì sanh làm các loại con nhỏ bé như sâu, giun, ruồi, muỗi v.v… Có loại chỉ sống 7 ngày rồi chết như con muỗi chẳng hạn. Đời sống con ve cũng rất ngắn ngủi. Con ve sống suốt thời gian 23 năm trong lòng đất. Đến khi đúng thời điểm, nó nghe tiếng kêu của đồng loại, nó sẽ chui lên khỏi mặt đất, thoát kiếp làm con nhộng. Con ve có 2 tuần lễ để sống mà sanh con đẻ cái và ca hát rồi nó chết. Kiếp ve ngắn ngủi là vậy. Cũng có người hỏi ve chết đi về đâu. Đây là một vấn đề khác nữa. Trở lại vấn đề con người chết đi về đâu? Chỉ có đi lên cõi trời, cõi người hoặc đi xuống cõi địa ngục, ngạ quỷ, a tu la.
3/Định mệnh con người nằm trong bàn tay.
Tại sao? Những nhà xem chỉ tay giỏi họ có thể đoán được vận mệnh của một người qua chỉ tay với độ chính xác khá cao. Những nhà tử vi kẻ ra 12 cung xem năm tháng ngày giờ biết được mệnh người. Khoa Nhân tướng học cũng vậy. Nhìn tướng mặt của một người chúng ta cũng có thể biết được cuộc đời người đó ra sao. Nhìn mặt thấy cung tài lộc tối om biết kinh tế gia đình đang khó khăn. Nhìn mặt thấy cung vợ chồng lồi lõm biết là có cải nhau hay đồng sàng dị mộng. Người ta thường nói tâm tuỳ tướng hiện, tâm sanh ra tướng.
Con người do chủng loại trong quá khứ vốn đã có, do hành động thiện ác trong hiện tại tạo tác mà từ đó sẽ sống hạnh phúc hay đau khổ. “Ta đi theo nghiệp của ta/ Dù cho tốt xấu tạo ra tự mình” . Thân người trong kiếp này sướng hay khổ do bởi hành động thiện ác ta đã làm. Nếu kiếp này làm ác nhiều quá, chỉ tay đang dài tự động ngắn lại là sẽ chết sớm. Trong quá khứ tạo nghiệp xấu nhưng may phước hiện tại gặp cha mẹ tốt, thầy tốt, bạn bè tốt dẫn mình đi đúng đường và làm điều phước thiện cho cộng đồng, cho xã hội thì phước báu sẽ gia tăng làm cho tướng đẹp, mặt đẹp ra. Hồi chưa tu nói chuyện vô duyên, không ai nghe nổi. Tu rồi chuyển tâm, nói chuyện có duyên làm nhiều người thích nghe. Đó gọi là tâm sanh tướng.
4/ Con sóng và nhận thức
Con sóng nhỏ nói; Bực ghê, sóng kia lớn quá, sao ta bé tý. Chúng mạnh mẽ xiết bao sao ta yếu đuối thế này.
Con sóng to cười đáp lại: Đó là vì bạn không nhận ra gốc gác của mình. Sóng chỉ là hình thức tạm thời trong bản chất của bạn vì bạn là nước. Một khi nhận ra bản chất bạn là nước thì sẽ không còn ấm ức với cái vỏ sóng này và không còn buồn bực gì nữa.
Con người luôn chấp ngã là ta nên xảy ra phân biệt ta và người, nên mới khổ. Kinh Pháp Cú dạy: Nếu mình đối xử tốt với một ai đó thì người đó là quyến thuộc của mình. Nếu mình đối xử không tốt với ai đó thì dù là anh em ruột thịt cũng thấy xa cách, không thân thương nhau được. Cho nên hãy đối xử tốt với người chung quanh, không nên sân si, đố kỵ, nhỏ mọn. Đức Phật nói do vô minh và ái dục nên con người đố kỵ nhau, gây đau khổ, phiền não cho nhau. Con người không chịu tha thứ, thông cảm nhau thì cuộc sống đầy ắp đau khổ, hận thù, sợ hãi, lo lắng. Vì vậy, người tu chúng ta hãy tập tâm từ bi, hỷ xả. Đó là chất liệu tốt để hoá giải cơn giận trong lòng ta, xoá đi những oán hờn trong tâm ta.
5/ Thiên đàng - Điạ ngục
Có một vị tướng quân đến bên vị Thiền sư và hỏi rằng:
- Thiên đàng, địa ngục có thật không?
Vị thiền sư hỏi lại:
- Ngài là ai?
Người kia nói:
- Tôi là tướng quân.
Thiền sư cười:
-Thằng ngốc nào cho ông làm tướng quân vậy? Trông ông giống thằng bán thịt cá.
Tướng quân tức giận rút kiếm. Thiền sư cười lớn nói:
- Địa ngục đó.
Điạ ngục trong kinh Đức Phật ngài nói có nhiều loại. Địa ngục tiếng Phạn là Niraya, có hai chiết tự Ní nghĩa là không, rayá nghĩa là an vui. Địa ngục nghĩa là không an vui. Nơi nào có tham, sân, si nơi đó có địa ngục. Nơi nào có vui vẻ, hồn nhiên, tình thương nơi đó là thiên đàng. Quý vị đang ngồi đây nghe pháp, tâm quý vị hoan hỷ, không gian ở đây trang nghiêm, thanh tịnh cho quý vị cảm giác bình an. Như vậy giây phút này là thiên đàng đối với quý vị. Nhưng nếu quý vị buồn ngũ, trong tâm quý vị khởi lên ý niệm mệt mỏi, chán chường, quý vị nói thầm: ông sư nói nhiều quá, nghe mệt quá, chán quá. Và dù mệt nhưng quý vị không dám bỏ ra ngoài. Vậy giây phút đó, trạng thái trong tâm của quý vị đó là địa ngục. Đức Phật nói thiên đàng hay địa ngục là do tâm sanh ra. Tâm vui là thiên đàng. Tâm đau khổ là địa ngục. Địa ngục dành cho người nào giết cha giết mẹ, người làm Phật chảy máu, người phá hoà hợp tăng chúng.
Địa ngục là một khái niệm tâm lý trong tâm của chúng ta. Ví dụ: Vợ chồng đang hạnh phúc vui vẻ bên nhau. Bất chợt một ngày kia quý vị phát hiện ông xã có người phụ nữ khác, người ta hay nói vui là có ‘’mèo’’. Thấy ông xã đi sớm về trễ, lúc nào cũng ôm khư khư cái điện thoại, hễ có tin nhắn là vô phòng tắm đọc. Những dấu hiệu đó làm tâm quý vị không yên. Và quý vị khóc lóc, hờn ghen, kể lể không ngừng, Cửa địa ngục đã mở ra trong tâm quý vị rồi đó. Ngược lại, những lúc thành công trong công việc, muốn mua nhà thì mua được cái nhà đẹp mà rẻ, muốn lên chức trưởng phòng thì được lên chức, hay đơn giản là quý vị để ý cô gái hàng xóm, một ngày kia cô ấy bỗng dưng mĩm cười với quý vị. Lúc đó quý vị thấy cuộc đời bỗng đẹp sao. Đó chính là thiên đàng vậy.
Như vậy quý vị biết rằng thiên đàng, địa ngục là do tâm sanh ra. Vậy người tu phải chuyển hướng tâm tư của mình để được sống an vui. Khi thấy tâm đau khổ hãy biết tác ý chuyển tâm vào những suy nghĩ tích cực, thiện lành.
6/Thiên đàng Địa ngục do tâm tạo
Tâm dẫn đầu các pháp. Tâm là chủ. Tâm tạo tác. Nếu nói hay làm với tâm bất thiện thì đau khổ sẽ theo ta như bóng với hình. Vậy tâm là gì? Tâm là biết cảnh. Ví dụ : Hôm nay quý vị nhìn thấy tôi, quý vị nói : ông sư Thiện Minh bữa nay thuyết pháp. Đó là tâm thấy ông sư thuyết pháp. Quý vị ngồi đây nhưng nghĩ đến cái tủ ở nhà chưa khoá không biết ăn trộm có vô lấy mất mấy chục cây vàng không đây. Đó là tâm suy nghĩ, lo lắng sợ mất vàng. Quý vị bước đi, tâm biết đi. Tâm điều khiển hành vi. Giống như cái máy điện toán có màn hình monitor và cục CPU. Màn hình monitor ví như cái thân ta, còn cái CPU là hệ điều hành ví như tâm ta. Những dữ liệu từ CPU hiện ra monitor giúp ta làm việc. Cũng như tâm nghĩ gì thì thân làm vậy. Tâm quan trọng hơn thân vì tâm tạo tác ra tất thảy mọi việc. Cũng như CPU chứa đựng tất cả chi tiết dữ liệu, còn cái monitor chỉ là màn hình hiện ra những dữ liệu ấy mà thôi.
Người ta tham vì ý tham nổi lên trong tâm. Khi tâm khởi ý tham người ta mới đi ăn trộm, cướp tài sản, giết người. Người ta luỵ tình vì tâm si mê. Cho nên quý vị thấy báo đăng tin chàng trai giận người yêu, (yêu quá nên giận nhiều là do tâm si mê) nên nhảy sông tự tử. Tâm tham nên có hành động ăn cắp. Tâm khó chịu, thân bực tức nên nói lời hung dữ, chân đá ghế, tay đập bể chén dĩa là biểu lộ cơn giận. Khi ta thấy một ai đó biểu hiện những hành vi giận dữ thì thực ra trong tâm họ cơn giận đã bùng nổ trước rồi.
Trong Truyện Kiều của Đại thi hào Nguyễn Du, Hoạn thư ghen tuông, căm giận đối với Thúc Sinh và Thuý Kiều từ lâu nhưng không động tĩnh gì. Chỉ đến khi bắt được Thuý Kiều đánh đàn hầu rượu, làm Thúc Sinh xanh mặt, còn Thuý Kiều đau điếng trong lòng, ta mới thấy cái lửa tâm của Hoạn Thư giống như núi lửa không phun trào mà cháy ngầm âm ỉ. Biết chồng là Thúc Sinh mê Thuý Kiều lúc đó làm thân gái giang hồ nhưng Hoạn Thư thản nhiên tìm phương cách đối phó. “ Làm cho nhìn chẳng được nhau/ Làm cho đày đoạ cất đầu chẳng nên”. Cái tâm ấy có người cho là quá hiểm độc tàn ác.
Trong cuộc sống hằng ngày, Chúng ta thấy có nhiều người sống rất hiền lành nhưng sao lại chịu nhiều điều rủi ro, đau khổ. Nhiều biến cố, tai nạn xảy ra cho họ . Hãy biết quán chiếu nhân duyên, nhân quả trong tất cả mọi sự vật hiện tượng xảy ra. Có người nhìn bên ngoài tốt nhưng tâm xấu. Có người bên ngoài cử chỉ, hành động không tốt nhưng tâm tốt. Có người nhìn khuôn mặt đẹp đẽ, trí thức, hiền lành nhưng là ác trí thức. Có người nhìn hình tướng xấu xí, thô kệch nhưng lại là thiện trí thức. Cái ác nhưng trông có vẻ thiện. Cái thiện nhưng trông có vẻ ác. Cho nên bây giờ cái giả và cái thật nếu chỉ nhìn bên ngoài thì rất khó phân biệt. Người ta nói: Khẩu xà tâm Phật cũng đúng với một số trường hợp. Ngược lại có người nói lời ngọt ngào nhưng bụng dạ rất hiểm ác.
Cho nên tâm rất quan trọng. Hình thức bên ngoài không bộc lộ hết được cái tâm con người ta. Do vậy Phật dạy chúng ta tu là tu tâm. Quý vị tu để chuyển hoá tâm ích kỷ, nhỏ mọn, tâm tham ái, sân si, tà kiến, ngã mạn. Những tâm này gọi là tâm bất thiện. Chuyển tâm bất thiện thành tâm thiện rất khó nếu chúng ta không có quyết tâm và lòng kiên nhẫn. ‘’ Tham lam sân hận không chừa/ Bo bo gìn giữ tương dưa ích gì.’’ Câu này nhắc chúng ta nếu có ăn chay thì phải bỏ những tánh xấu tật hư trong tâm của mình. Nếu không thì ăn chay chẳng khác gì con bò quanh năm ăn cỏ mà những dục vọng, tham lam, si mê vẫn còn đầy ra đó.
7/ Phật tại gia
Phật ở khắp mọi nơi. Khi chúng tôi sống ở trong một tu viện tại Anh, chúng tôi thấy Phật ở khắp mọi nơi. Trong nhà bếp người ta đặt một tượng phật rất đẹp cho mọi người lúc nào cũng nhìn thấy Phật mà sanh tâm hoan hỷ. Trong nhà làm mộc cũng đặt tượng Phật. Trong nhà tập thể dục cũng đặt tượng Phật.Trong phòng khách, phòng đọc sách, ngoài vườn cây…nơi nào cũng có đặt tượng Phật để cho mọi người nhìn từ đó tâm được bình an. Ở Việt Nam chúng ta quen với cách phải đặt tượng Phật nơi tôn nghiêm, sạch sẽ. Còn ở Anh quốc, trong tu viện, tượng Phật có ở mọi nơi. Như vậy, ta hiểu rằng Phật ở khắp mọi nơi, đừng có đi tìm Phật không chỉ ở trong chùa mà Phật còn ở trong nhà chúng ta. Trong nhà chỗ nào có Phật thì mình an vui. Nơi làm việc nếu quý vị chọn một bức ảnh phù hợp với tâm ý của mình, mỗi khi nhìn bức ảnh đó tâm quý vị sẽ thấy vui thích. Phật tại gia để thấy Phật là sự sáng suốt, là mát mẻ, ấm áp, yên vui.
8/ Ngón tay chỉ mặt trăng
Đây là một ẩn dụ xuất hiện trong kinh Kim Cang thuộc Phật giáo đại thừa. Trong kinh Trung Bộ cũng có ẩn dụ này. Người Thầy là ngón tay chỉ mặt trăng. Thấy mặt trăng rồi thì đừng nhìn ngón tay, đừng quan tâm ngón tay đẹp hay xấu. Chỉ cần thấy mặt trăng là được rồi. Cảm ơn người đã chỉ cho mình giáo pháp, giúp cho mình biết hành pháp để rồi sau này mình hưởng được hương vị giải thoát.
Hình ảnh hay trong kinh Phật: khi ta trúng tên, tự mình rút tên ra hoặc nhờ người khác rút ra cho an toàn. Người không thông minh khi bị tên bắn không chịu rút tên ra liền mà còn đứng đó lý luận: ai bắn? Mũi tên này làm bằng gì? Bắn cách nào? Như vậy người đó đã chết trước khi được rút mũi tên ra. Trong cuộc sống tất cả là phương tiện. Ngôn ngữ, văn tự đều là biểu tượng diễn tả chân lý đừng lầm chữ nghĩa với chân lý như đã lầm ngón tay với mặt trăng.
9/ Ai đó ?
Thường khi có người tới cốc gỏ cửa, ta hỏi: Ai đó?
Đạo Phật là đạo vô ngã. Vô ngã là không có bản ngã. Con người chúng ta thì tất cả đều hữu ngã: có thân, nói chuyện thì xưng tôi, con, đệ tử, anh, chị v.v…nói lên hữu ngã. Nhưng làm sao mà không chấp cái ngã này là có thật cho được? Hễ nghe ai khen thì mình sung sướng nở lỗ mũi nhưng bị ai chê thì mình đăm chiêu, tối về ngũ không được. Đó là ta đã khổ vì cái ngã bị thương.
Cho nên phải tập tu pháp vô ngã. Những gì của mình có nhưng không chấp, không dính. Trong cuộc sống có con nhưng không chấp con, có tiền nhưng không chấp tiền. Điều này hơi khó. Hãy tập sống có như không, không như có. Có tất cả nhưng bỏ tất cả đó là vô ngã. Muốn có tâm vô ngã phải tinh tấn mỗi ngày tập không dính mắc, kiểm soát tâm mình từng giây từng phút. Con người thường có tâm lý chiếm hữu, độc quyền nên đau khổ. Trong tình cảm, không thương thì thôi chớ thương rồi thì luôn muốn người kia là của mình nên trong tâm lo đủ thứ chuyện, xem họ đi đâu, họ làm gì thậm chí còn muốn biết trong tâm họ nghĩ gì nữa. Đó là tâm chiếm hữu.
10/ Càng vội càng chậm
Người xưa nói: Dục tốc bất đạt. Khi tham gia giao thông, quý vị càng chậm càng an toàn. Cho nên không cần chi vội vã. Làm điều gì cũng cần cân nhắc, điều độ. Nếu càng vội càng vấp thì sẽ không mang lại hiệu quả cao. Trái lại chậm một chút mà làm cho chu đáo, chính xác thì vẫn tốt hơn.
11/ Tâm bình thường
Tâm bình thường là đạo. Phật hoàng Trần Nhân Tông có một học thuyết làm phương châm tu hành: Đói ăn, khát uống, buồn ngũ thì đi ngũ. Đó là tâm bình thường. Đạo là con đường đi hài hoà. Tu là không phải làm cho mình khác thường, lập dị. Đạo là đơn giản như thật chẳng có chi phức tạp, phiền toái, khó hiểu, khó thấy, khó bàn, khó nghĩ, khó tin nhận.
12/ Con quỷ ở trong tâm
Ai cũng có con quỷ ở trong người. Khi ta giận đó là lúc con quỷ trong ta xuất hiện. Làm trụ trì mà giận chúng, đang khi la mắng chúng là lúc con quỷ xuất hiện. Bị nói xấu là trợn mắt tức tối, đó là con quỷ. Đồng thời ai cũng có một vị chư thiên hộ mạng. Khi quý vị làm điều thiện lành là chư thiên. Khi quý vị phá giới, làm điều ác đó là con quỷ. Anh phật tử này đảnh lễ sư tức là đảnh lễ bộ y, đảnh lễ ba đời chư Phật. Ngay lúc anh ta đảnh lễ với tâm cung kính, hướng thiện, từ bi thì đó là vị chư thiên xuất hiện trong người anh ta. Khi chúng tôi thuyết pháp, quý vị lầm bầm: Ông sư này nói nhiều, nói dỡ mà nói hoài, đó là lúc con quỷ trong quý vị xuất hiện.
13/ Thiền trong chén trà
Thiền là sự tĩnh lặng, là lối sống lành mạnh, là sự an vui, là người hạnh phúc. Ví dụ: quen uống trà trong sự tĩnh lặng an vui thì đó là thiền. Mỗi sớm mai thức dậy, sư pha một ly trà nóng, đưa tay mở cánh cửa sổ, không khí lạnh lạnh ùa vô phòng. Sư uống trà và làm việc trong sự tĩnh lặng của buổi sớm mai thanh bình, cảm thấy an vui trong nếp sống hằng ngày. Thiên nhiên quanh đây đẹp trong sự hoang sơ, mộc mạc của nó. Một ngày thanh tịnh an vui. Tâm hồn nhẹ nhàng, thanh thản. Nếu có ai đổi ngôi vị đế vương để lấy sự an vui này chắc chắn sư không đổi. Mà có ai đổi đâu!!! Được làm phật sự, sống trong không gian yên tĩnh…hạnh phúc đôi khi đơn giản là như vậy thôi. Hạnh phúc là những gì mình chọn.
Hằng tháng có hai ngày: 14 và 29 sám hối lệ dành cho phật tử để biết học Phật, tu tâm dưỡng tánh. Mười ba điều suy gẫm trong cuộc sống thực ra chưa phải là đủ, còn nhiều điều khác nữa. Tuy nhiên, suy gẫm về mười ba điều trên đây rồi chúng ta cố gắng thực hành, bắt chước làm theo hạnh của Phật là chúng ta đã hạnh phúc rồi. Trong mười ba điều, chỉ cần suy gẫm và làm theo một điều thôi, ví dụ điều thứ 8 ngón tay chỉ mặt trăng là quý vị sẽ tìm thấy sự an vui, thanh tịnh như vẫn là./.