NGÀY ANH VĨNH BIỆT LÀ NGÀY EM TỈNH THỨC

 

Thanh Đạm

 

Mùa nắng gay gắt của Sài g̣n đă dịu bớt, bây giờ chuẩn bị  cho mùa mưa sắp đến:

 

           Đă bao mùa mưa qua....

           Tôi tự hỏi ḷng tôi ...?

           ".......tôi c̣n đó ư........?

 

Thoáng đó mà đă 6 năm trời trôi qua, tưởng chừng như tôi không c̣n đủ nghị lực,  trên thế gian này nữa?

 

           Anh đă ra đi măi măi.......

           Vĩnh biệt ngh́n thu.......

 

Ngày ấy, anh bỏ mẹ con tôi ra đi, tôi đă chết lịm người, cứ nhắm nghiền mắt lại, tôi không tin vào đôi mắt ḿnh nữa, tưởng chừng như điên loạn.

 

Nhưng sự thật, vẫn là sự thật, dù tôi có nhắm mắt lại sợ hăi bao nhiêu, th́ anh vẫn thật sự ra đi vĩnh viễn.

 

Tôi hụt hẫn tất cả và tôi đă đau đớn tột cùng:

 

         Vừa phải làm cha

         Vừa phải làm mẹ.

 

Mặc cho ḍng đời trôi lăn......

Cho đến bây giờ anh ạ!

Những tháng ngày đă trôi qua

Chắc anh đă yên tâm hơn.

 

Các con đă khôn lớn, ngoan và học giỏi (tuy là gia đi`nh chúng ta nghèo)

Đó là điều em hănh diện và hạnh phúc  trước gia đ́nh nội ngoại.

 

Gia đi`nh chúng ta nghèo, đă trải qua bao sóng gió, thế sự của thế gian, nếu em không hiểu về đạo Phật, thi` chắc có lẽ em chết mất rồi anh ơi!. Nhờ hiểu Phật giáo nên em có đủ tự tin và ḷng cảm đảm để sống những chuổi ngày c̣n lại để làm những ǵ Anh để lại  sau khi sau khi chết. Gia đ́nh, tuơng lai cho các con.

 

Anh ạ!

Chiều nào khi đi làm về, em cũng đến chùa Kỳ Viên để công phu buổi chiều.

Ngôi chùa kính yêu.

Nơi đó hàng ngày em t́m bóng mát, an trú trong lời kinh tiếng kệ, ở đó em nhận thức được rằng:

 

Em cảm thấy an lạc quá!

Bỏ mặc ngoài tai những tiếng đời thị phi,

Và nơi đó anh ơi! đầy ấp những lời dạy khuôn vàng thướt ngọc của các vị Giảng Sư, em đă thực hành theo lời chỉ dạy của Đức Từ Phụ, em lấy lời dạy đó để áp dụng trong đời sống hàng ngày của chính em và em  luôn hoan hỷ.  Đó là em đă quay lại với chính ḿnh phải không anh? càng ngày em càng thấy ḿnh càng thêm nghị lực, khi phải đương đầu với pháp thế gian.

 

Nhẫn nhất thời phong b́nh lảng tịnh

Thối nhất bộ hăi khát thiên không

Nhẫn nhục, lùi một bước mà em cảm thấy an lạc

Để mặc ai danh lợi bôn xu......

Ai muốn thắng xin nhường người thắng

Ai muốn hơn xin để người hơn

Chết 3 tấc đất cũng nấm mồ

Và hạnh phúc thay! anh ạ!

Con trai lớn của chúng ta

 

Bây giờ là con của Phật, tập sống đời Sa môn hạnh. Nếu Anh hay biết  điều đó chắc cũng thể thể cầm được ḍng lệ hoan hỷ.

 

Em hoan hỷ vô cùng

Em muốn hét thật to

Muốn la thật lớn 3 chữ

Sadhu sahdhu lành thay.

 

Và anh ơi! anh sẽ yên tâm hơn nữa, khi mỗi lần em đi hộ niệm, em đều quán đến sự sống chết, em không c̣n thấp thỏm, run sợ đến gần cỗ quan tài như ngày nào:

 

Vi` em quán đến lời kinh

Thân này chẳng tồn tại bao lâu đâu

Khi tâm thức ĺa bỏ rồi

Th́ nằm trên mặt đất

Như đống tro tàn t́m sự lợi ích cũng chẳng có.

 

Hay là:

 

Ra đi thần thức cùng đi

Bỏ lại thân thức cùng về hay không?

Hay về trong chiếc xe tang

Hay về trong cỗ áo quan lạnh lùng

Lạnh lùng trong cỗ áo quan ư!.

 

Không anh ạ! Em luôn tự nhủ với ḷng mi`nh rất mong muốn khi ra đi em sẽ luôn mĩm cười, trong nụ cười an nhiên và ấm áp với hành trang ra đi của em là những thiện pháp.