TẠI SAO TÔI THEO PHẬT GIÁO
Trần Quốc Định
Có rất nhiều người cho rằng “ đạo nào cũng dạy điều tốt” hay “đạo nào cũng tốt”. Nhưng nếu đem lịch sử ra đối chiếu th́ những tội ác tàn khốc nhất trong lịch sử con người từ cổ chí kim đều do tôn giáo gây ra. Mặt khác nếu phân tích một tôn giáo trên khía cạnh xă hội người ta đều cho rằng có những tôn giáo mang lư tưởng xă hội tích cực, vị tha để phục vụ con người, nhưng nếu nh́n xâu xa hơn về mặt nhân bản th́ những mục đích xă hội có vẽ tốt đẹp kia không hề mang một tính cách nhân bản, mà trái lại lư tưởng đó hoàn toàn v́ mục đích đồng hoá tôn giáo nhằm biến con người trở thành công cụ phục vụ cho thần quyền tuyệt đối có tốt đẹp chăng khi con người phải phục vụ tôn giáo. Và những tham vọng tôn giáo có tốt đẹp chăng khi một người của tôn giáo này chiêu nạp tín đồ từ tôn giáo khác bằng cách phỉnh lừa họ bằng câu “đạo nào cũng tốt” !
Tôi hơi ngỡ ngàn khi được hỏi v́ sao đến với đạo Phật. Nếu câu hỏi được đặt ngược lại “tại sao tôi từ bỏ Đạo Phật” th́ tôi có lẽ dễ trả lời hơn. V́ thật ra quá tŕnh t́m đến Đạo Phật của tôi là một quá tŕnh t́m hiểu, nhưng hệ thống tín điều hay giáo lư của Đạo Phật, mà theo tôi những hệ thống giáo pháp đó không phải thực sự chỉ do một vị phật có trí tuệ đă truyền dạy. Như hầu hết các phật tử Việt Nam, gia đ́nh tôi theo Phật Giáo Bắc Tông, tôi bắt đầu đi chùa Bắc Tông và quy y tam bảo từ khi c̣n đang học bậc học tiểu học, lúc ấy tôi là một cậu bé tín thành và tin tưởng tuyệt đối vào những ǵ tôi được nghe và thấy. Những niềm tin vào Đạo Phật cậu tôi hoàn toàn sụp đổ khi tôi bắt đầu t́m hiểu các kinh điển của Phật Giáo Bắc truyền.
Tôi bắt đầu t́m đọc các quyển kinh Phật Giáo Bắc Tông từ những năm đầu của đại học. Tôi cố học thuộc những ḷng những đoạn kinh không một chút nghi ngờ cho đến một hôm v́ cố học thuộc ḷng tên của các vị Phật và bồ tát mà không thể nào nhớ nổi tôi sực nhận ra ḿnh đă đọc kinh một cách máy móc không hề suy nghĩ. Tôi chợt nhận ra ḿnh đă mù quán tin theo kinh sách mà không dùng lư trí suy xét. Sau khi đọc lại kinh sách của Phật Giáo Bắc Tông một cách kỷ lưỡng và tự đặt câu hỏi về những nghịch lư của Phật Giáo bắc truyền, tôi bắt đầu nghi ngờ những hệ thống tư tưởng và giáo pháp trong kinh điển của Phật Giáo Bắc Tông. Lúc ấy tôi chỉ biết Phật Giáo Bắc Tông và không hề biết có hệ thống Phật Giáo nào khác ngoài Phật Giáo Bắc Tông.
Tôi phủ nhận hệ thống Phật Giáo Bắc Tông mà tôi đă tin trong suốt quăng đời thơ ấu của tôi để bắt đầu dấn thân vào một hành tŕnh đầy trăn trở đi t́m một sự thật toàn hảo một trang giấy khi xé đôi vẫn c̣n là một trang giấy, một chân lư khi cắt xén thêm thắt sẽ không c̣n là chân lư. Thực ra tôi không hề có tham vọng t́m đến đạo Phật. Tôi hoàn toàn không biết ḿnh đi t́m điều ǵ, tôi chỉ biết tôi là tôi đi t́m một cái ǵ có ư nghĩa hơn, cao cả hơn mục đích công danh và cơm áo gạo tiền trong thế gian tầm thường đầy phi lư này.
Tôi bắt đầu từ bỏ Phật Giáo Bắc tông để t́m đến những hệ thống triết học tây phương, rồi tôi lại từ bỏ những hệ thống triết học Tây phương khiếm diện có tính cách tri thức đơn thuần để đến những tư tưởng có tính cách vá víu và vay mượn màng mạc trong những tác phẩm của Phạm Công Thiện, Thích Nhất Hạnh, Bùi Giáng, đă một thời tôn sùng những nhân vật này, đă một thời cuốn “Nói với tuổi 20 của Thích Nhật Hạnh là kinh gối đầu của tôi, đă một thời tôi cũng đă tự hào với cái tự ngă ngông cuồn của tôi như phạm Công Thiện và Bùi Giáng, tôi như một kẻ sắp chết đuối giữa đại dương mênh mông không biết bờ bến vội vă bám vúi vào những bọt bóng mong manh đến với tôn giáo, Tôi cứ lênh đên với những tác phẩm ấy rồi bỗng nhiên thấy tuổi trẻ bồng bột và khờ dại của tôi đă bị phỉnh lừa một cách tàn nhẫn v́ những lời lẽ vừa ngọt ngào có tính cách ru ngủ tri thức nhưng lại kích thích cái tự ngă của tuổi trẻ nhiệt t́nh trong tôi. Tôi từ bỏ những tác phẩm ấy và phủ nhận những tác giả ấy như từ bỏ những mảng bọt bóng long lanh được tạo ra từ những đợt sóng trước rồi vội tan vỡ ở những đợt sóng sau.
Sau đó tôi được một người bạn học cùng học với tôi khoa Vật Lư của đại học Tổng Hợp giới thiệu đến môn phái Vô Vi xuất hồn, tôi vội vàn áp dụng những lối thiền vô vi để chạy trốn thực tại thế gian trong những hoang tưởng về một thế giới không có thực. Qua một số bạn bè cùng trường tôi vô t́nh trở lại với tư tưởng Phật Giáo một lần nữa qua những bài viết của một số vị thầy nổi tiếng ở Việt Nam thời bấy giờ tôi bắt đầu ăn chay trường , cùng lúc áp dụng các lối thiền vô vi, chỉ sau vài tháng như vậy tôi nhận thấy một vài tri tuệ chứng thần kinh bất thường ở những người bạn đă giới thiệu tôi vào môn phái vô vi. Tôi bỏ ăn chay trường và bỏ ngồi thiền và trở lại cuộc sống b́nh thường, theo cách lư luận của tôi trên quan điểm vật lư tôi hoàn toàn không tin có một linh hồn có thể xuất ra khỏi thân để bay đi ! theo vật lư nếu có ôm linh hồn có thể ĺa thân xác để bay đi, th́ linh hồn phải chiếm một vị trí trong không gian ở thời điểm trước và thời điểm sau. nếu linh hồn chiếm một vị trí th́ linh hồn phải chiếm một khoảng không gian, nếu cái ǵ chiếm một khoảng không gian th́ cái đó là yếu tố vật chất, nếu là yếu tố vật chất th́ cái đó không phải là linh hồn. Như vậy không thể có một linh hồn thoát khỏi thân xác và cái gọi là vô vi xuất hồn là điều không thể có được. Tôi từ bỏ môn phái vô vi, từ bỏ ăn chay trường và từ bỏ Phật Gíao qua các tập sách do các thầy bắc tông tự biên soạn. Những năm sau đó tôi hoàn toàn không c̣n là một phật tử nữa. Tôi đă trở thành tín đồ ngoan đạo của Thiên Chúa giáo, tôi đi nhà thờ 2 hoặc 3 ngày một tuần, tôi dự hầu hết các các buổi thánh háo, giới trẻ tôi dự hầu hết các buổi lễ chiều thứ tư ở nhà thờ Tú Xương hay Man Côi…suốt 5 năm như vậy cho đến một hôm tôi dự lễ tại nhà thờ th́ một sự kiện làm tôi vĩnh viễn bỏ Thiên Chúa giáo. Hôm ấy trong khi tôi rất thành kính hướng tất cả tâm thành lên Thiên chúa nê đă sơ xuất khi nhận bánh thánh, vị linh mục đă giận dữ nói với tôi, cả nhà thờ giận dữ nói với tôi. Ngay lúc ấy tôi chứng kiến như thế nào là cuồng tín thô bạo vào nghi lễ giáo điều và sự áp chế cưỡng bức niềm tin của các tín đồ Thiên Chúa.
Cùng thời gian này nhân duyên đưa đẩy tôi đến với phái vơ Hồng gia . Đây là sự kiện quan trọng nhất trong đời tôi: tôi được biết những bí mật trong kinh điển Phật Giáo Bắc Tông và Phật Giáo Nguyên Thuỷ. Tôi theo học nhiều môn vơ từ nhỏ nhưng không hài ḷng với bộ môn nào. Tôi cứ đi t́m hết môn phái này qua môn phái khác hy vọng t́m được vơ công thật sự. Tôi được một vơ sư giới thiệu đến học Hồng Gia Quyền tại tư gia của vơ sư Lư Hồng Thái sau một thời gian được anh Thái hướng dẫn tôi theo anh Thái phụ huấn luyện bộ môn Hồng Gia lần đầu tiên công khai tại sân Hồ Xuân Hương quận 3, sau vài năm huấn luyện Hồng Gia và nga Mi tôi chợt nhận ra gây thương hay sát hại một sinh mạng thật quá dễ dàng nhưng cứu một sinh mạng quả thật khó khăn vô vàn. Tôi chán nản không muốn tập luyện vơ công và t́m đến cụ Đức để xin học Đông Y và châm cứu. Cụ Đức chính là Nam Hải Chân Nhân, đă từng là chưởng môn của núi La Phù Sơn, là người đă mang Hồng Gia và Nga Mi về Việt Nam và là thân phụ của vơ sư Lư Hồng Thái.
Khi cụ Đức nhập viện tại bệnh viện B́nh Dân và bệnh viện An B́nh th́ tôi t́nh nguyện vào bệnh viện săn sóc cho cụ. Tôi làm điều này v́ kính phục cụ và muốn tỏ ḷng biết ơn khác với các vơ sư và môn đồ Hồng Gia khác, tôi hoàn toàn không xin cụ dạy vơ công cho tôi!
Khi cụ Đức xuất viện về nhà tôi cũng theo cụ để chăm sóc cụ tại nhà. Măi đến lúc sống bên cụ tôi mới biết những hiểu biết của tôi về vơ học trước đây hoàn toàn là phù phiếm, và dù mang danh vơ sư nhưng tôi hoàn toàn không biết ǵ về vơ công. Trong thời gian này tôi được truyền thụ khẩu truyền tâm ấn những vơ công thực sự của núi La Phù Sơn cho đến ngày cụ rời Việt Nam để sang Pháp, những vơ công này được ẩn dấu trong kinh điển Phật Giaó Bắc Tông!
Phật Gíao Bắc Tông coi Tổ Sư Bồ Đề Đạt Ma là tổ, mà Bồ Đề Đạt Ma c̣n là tổ của các nghành vơ học đông phương. Nhưng trên thế giới không hoàn toàn không hề thấy một pho sách nào ghi lại vơ học do Bồ Đề Đạt Ma truyền dạy mà chỉ có các tạng kinh điển của Phật Giáo Bắc tông , nếu nói rằng vơ công do tổ Bồ Đề Đạt Ma không được ghi chép lại th́ rất vô lư.
Như vậy nếu vơ công này được ghi lại th́ phải chăng được ghi lại trong kinh điển của Phật Giáo Bắc Tông. Hầu như chưa có một tài liệu hay bằng chứng nào về điều này.
Nhưng trên thế giới những sử liệu lịch sử thường được làm sáng tỏ từ một nhân chứng, tôi không phải là người duy nhất biết được sự thật này chắc chắn đương kim chưởng môn của Hồng Gia là Hồng Thái cũng biết những sự thật ẩn dấu bên trong kinh điển của Phật Giáo Bắc Truyền.
Sau cuộc cách mạng Trung Hoa 1949 th́ hầu như tất cả vị tiền bối chưởng môn của phái Thiếu Lâm và La Phù Sơn đều trôi dạt về các quốc gia lân cận, trong đó có Việt Nam và các vị này mang theo bí mật của kinh điển Phật Gíao Bắc Tông. Tiếc rằng những vị hiện nay dang sống trên núi Thiếu Lâm hay là Phù Sơn không phải là truyền nhân thực sự của chùa nê có thể đă không biết những sự thực này. Nếu không có sự kiện 1949 có lẽ những bí mật trong vơ công trong kinh điển Phật Giáo Bắc Tông vẫn c̣n là bí mật.
Ở đây tôi chỉ nói sự thật mà tôi được biết trên khía cạnh vơ học, Tôi hy vọng một ngày sẽ có những vị cũng đă kế thừa được vơ công trong kinh điển Phật giáo Bắc Truyền sẽ nói lên sự thật cho dù những vơ công này đă được giữ bí mật cả ngàn năm từ đời này qua đời khác, cho dù những ǵ của La Phù Sơn phải trả lại cho La Phù Sơn, những ǵ của sự thật trả về cho sự thật, những ǵ của vơ công tôi trả lại cho vơ công những ǵ của giáo pháp xin hăy trả về cho giáo pháp dù là công phu của núi La Phù Sơn, hay giáo pháp của Đức Phật tất cả vẫn là của thế gian sẽ quên lăng và phủ nhận sự thật cũng như những người phật tử đă phủ nhận chính giáo pháp của Đức Phật.
Khi biết kinh điển Phật Giáo Bắc Truyền ẩn chứa nhiều vơ công của tổ sư Bồ Đề Đạt Ma cái nh́n của tôi về Phật Giáo càng sai lạc. Lúc ấy tôi tưởng Đạo Phật là một hệ thống luyện tập thân thể và tâm linh để đưa con người đến chổ siêu việt.
sau khi cụ Đức rời Việt Nam qua Pháp, v́ một sự tranh chấp và hiểu lầm của một người đồng môn cùng tập luyện Hồng Gia, người này đă đến t́m tôi tại nhà một người bạn để gây chiến ông ta mang vũ khí để cố t́nh hạ thủ tôi và dùng lời lẽ nhục mạ để khiêu khích tôi giao đấu. Lúc ấy tôi cố nhịn nhục để tránh cảnh huynh đệ đồng môn tương tàn, nước mắt tôi ứa ra, tôi càng cố nhịn nhục th́ người ấy càng nhục mạ. Anh bạn chủ nhà đẩy tôi xuống bếp rôi đưa tôi cuốn Đức Phật Và Phật Pháp và bảo tôi nh́n chân dung Đức Phật để nhịn nhục.
Tôi cố nh́n chăm chăm vào chân dung Đức Phật Thích Ca trên b́a sách bị nhạt nhoà qua nước mắt để khỏi nghe những lời nhục mạ gây chiến tôi nghe dạt dào trong tôi một t́nh thương trỗi dậy lấn áp hận thù. Đây là lần đầu tiên tôi tiếp xúc với Phật Gíao Nguyên Thuỷ.
Sau khi đọc xong cuốn Đức Phật Và Phật Pháp và một số kinh sách của phật Giáo Nguyên Thuỷ tôi trở lại với Đạo Phật.
Bây giờ tôi có thể trả lời câu hỏi v́ sao tôi theo Phật Giáo. Tôi tin theo Phật Giáo v́ phật Giáo không phải như những ǵ tôi đă biết qua Phật Giáo Bắc Tông, v́ Phật Giáo không phải là những ǵ được biết qua những hệ thống triết học có tính cách thuần tuư triết học. Tôi trở lại Phật Giáo v́ Phật Giáo không phải là những ǵ tôi đă đọc được trong những tiểu phẩm của Thích Nhất hạnh, Phạm Công Thiện hay Bùi Giáng, tôi quay về với Phật Giáo không phải là những biến thể của tà môn huyền hoặc tôi trở thành phật tử không phải là hệ thống tín điều cực đoan cuồng tín như Thiên Chúa giáo. Tôi tin theo Đạo Phật v́ Đạo Phật không phải là những ǵ tôi đă tin theo và đă từ bỏ.
Chicago, đầu mùa xuân 2004