CON ĐƯỜNG BƯỚC VÀO CHÁNH ĐẠO
Cư sĩ Đặng Huy Hoàng
Indianapolis, April 20, 2003
Tôi Đặng Huy Hoàng, là một nhạc sĩ Tây Ban Cầm cổ điển, sinh ra và lớn lên trong một gia đ́nh Thiên Chúa giáo.
Đối với một nghệ sĩ, thông thường th́ thích sống một đời sống nội tâm, v́ có như vậy mới thích hợp và mới phát triển tài năng lên đến mức độ cao điểm được. Những vấn đề về thiền học thường được đem ra bàn căi tranh luận hầu đem lại một số lợi ích cho công việc tập đàn, v́ vậy tôi và các bạn thường hay tụ tập để thảo luận các vấn đề này, chẳng hạn như thiền Công án, thiền Vô vi, thiền học Trung Hoa, thiền Zen …. Những cuộc thảo luận như vậy thường kéo dài nhiều giờ, nhiều ngày tháng..và càng ngày tôi cảm thấy thích thú hơn, từ đó tôi hăng say dấn thân vào cuộc nghiên cứu cao sâu hơn, các kinh Đại thừa như: kinh Bát Nhă, kinh Lăng Nghiêm, kinh Pháp Hoa … do duyên từ đây, những công cuộc hành thiền về các công án, thiền về tâm không … bắt đầu được diễn ra, càng đi sâu vào càng hấp dẫn và kỳ bí hơn, dần dà bước vào phép luyện chú Mật Tông, bởi tôi nghe được rằng khi luyện chú thuật này có công năng đáng được các môn vơ thuật từ thời kiếp hiệp xa xưa như Giáng lâm thập bát chưởng, Cửu âm chân kinh, Lăng ba di bộ, Thiên long bát bộ ….. Cho đến vơ thuật hiện đại như: Judo, Akido…. Ḷng tham muốn phát sanh trong tôi, mỗi đêm tôi gia công luyện môn này, thật hi hữu thay, chỉ vỏn vẹn bảy đêm thôi, tôi đă thành tựu được pháp này, trắc nghiệm nhiều lần thấy quả thật hiệu nghiệm nên sanh ḷnh đam mê luyện ngày luyện đêm (chút xíu bị vợ bỏ).
Một ngày đẹp trời tôi cùng người bạn (tức Bảy Trung đă từng xuất gia trong Phật giáo Nam tông về sau này) v́ muốn chứng minh những điều này nên chúng tôi đă lần ṃ đến vơ đường Phan Đ́nh Phùng để thí nghiệm những ǵ ḿnh đạt được. Vào gặp thầy Huy một vơ sư Judo, sau khi chào hỏi qua loa, tôi liền tŕnh bày với thầy những sự việc như vậy, với ánh mắt nghi ngờ cùng với nụ cười ngạo nghễ, thầy Huy nói: “Tôi đă tập vơ mấy chục năm mà chỉ vỏn vẹn có một môn c̣n chưa xong, trong khi tôi thấy tướng anh nghệ sĩ như vậy th́ làm sao làm được điều này. Tôi mĩm cười nói rằng: Thầy cứ đọc bất kỳ tên một vơ nào tôi sẽ đánh thử cho thầy xem ra sao? Thầy Huy liền đọc một tên đ̣n vơ Nhật ǵ đó, sau khi tôi vừa nghe xong th́ liền xuất chiêu đánh toàn bộ ngón đ̣n đó mặc dù tôi chẳng biết tí ǵ về vơ thuật cả. Trước sự kinh ngạc của mọi người, sau đó hết đ̣n này đến đ̣n khác, nhưng chẳng khó khăn ǵ đối với tôi cả. (vô chiêu thắng hữu chiêu). Một điều rất buồn cười là tất cả các vơ sư từ 1 đẳng đến 4 đẳng cùng các môn sinh đều ngưng hoạt động để cùng lên sân thượng coi một anh chàng nghệ sĩ trói gà không chặt biểu diễn vơ thuật. Thật một buổi biểu diễn vơ thuật vô tiền khoáng hậu nhưng rất tiếc là không được quay phim lại.
Về sau tôi nghe nói có môn thiền vô vi nhập thất, nhịn ăn từ 7 ngày đến 100 ngày vẫn không đói chết, tôi lần ṃ t́m đến để xin thọ giáo tại một vị thầy có tên ông Năm, thầy cư ngụ tại tư gia ở khu Nguyễn Tri Phương, Chợ Lớn, nghe nói thầy nhịn ăn cả 100 ngày nên tôi liền đến để xin học. Sau khi được thầy Năm nhận vào và chỉ dạy cách thức để nhịn ăn 7 ngày với lối công phu bằng cách uống thuốc xổ cực mạnh và nhíp cùng đan điền để tạo cái được gọi là âm dương hiệp nhất. Bảy ngày trôi qua mọi việc đều êm xuôi, tôi trở lại gặp thầy Năm để học cách xả thất, tức ăn trở lại …… Cứ như vậy, vài ba tuần th́ vô thất lại để có kinh nghiệm hơn, và từ đó tôi phối hợp giữa giáo lư Bắc truyền để đi thuyết pháp độ các bạn bè.
Một ngày nọ, t́nh cơ hữu duyên tôi gặp một vị Sư Nam tông (lúc này th́ tôi rất ít nghe nói đến Phật giáo Nam tông) Sư quen với anh của tôi, Giác Thái tức pháp danh của Sư, sau khi nói chuyện qua loa Sư mời tôi đến chùa Kỳ Viên ở đường Phan Đ́nh Phùng để nói chuyện và Sư sẽ cho mượn một số kinh sách để tham khảo. Sáng hôm sau, tôi liền đến Kỳ Viên Tự, chùa tuy nhỏ nhưng có một hấp lực rất lớn đối với tôi. Cùng Sư Giác Thái ngồi dưới cây Sala uống càphê đàm đạo quả thật vô cùng thú vị. Những câu hỏi được đặt ra để vấn nạn Sư (lúc này tôi rất khá về biện luận) nhưng cuối cùng cũng phải ôm một mối hoài nghi, và từ đây cũng là bước ngoặc đầu tiên đưa tôi đến Phật giáo Nam tông. Những kinh điển thuộc hệ phái Bắc tông được trả lại thay thế vào đó bằng những kinh điển thuộc hệ phái Nam truyền.
Đức Phật và Phật pháp của ngài Narada, đă làm rung động tâm hồn tôi, một tí ánh sáng chợt lóe trong tôi. Lần đầu tiên nước mắt tôi tuôn chảy sau khi đọc quyển kinh nói về sự tu tập của thái tử Sĩ Đạt Đa. Pháp cú kinh đă đánh thức ḷng say mê của tôi, niệm về sự chết làm tôi chán nản cái thế gian pháp này …..Thời gian này tôi thường xuyên đến chùa để được Sư Giác Thái chỉ dạy học cho về sau, tôi có đến xin học Vi diệu pháp với cô Vĩnh Phúc một trong những Phật tử nổi tiếng về môn Abhihamma nầy, nhưng tiếc thay lớp học của cô đă giải tán bởi v́ các đệ tử đă tự ư tốt nghiệp cả, cô nói với tôi rằng bây giờ chỉ có một ḿnh anh th́ làm sao tôi dạy được đây? Thôi chờ dịp khác vậy.
Ra về với nỗi buồn mất mát, tôi tự nghĩ chắc có lẽ ḿnh chưa đủ phước nên không được học môn này (hay là cô Vĩnh Phúc không có duyên để có được một học tṛ như ḿnh đây).
Về sau tôi thỉnh được Sư Bửu Chánh, nhờ Sư mở lớp căn bản Vi diệu pháp, được sự nhận lời của Sư và từ đó tôi đi lần sâu vào con đường Phật Pháp, nghiên cứu t́m ṭi qua các kinh điển chánh tạng cũng như chú giải, học hỏi tham khảo, nơi các bậc thầy lỗi lạc về tạng Abhihamma như: Đại đức Pháp Chất, Đại đức Giác Chánh, Đại đức Chánh Minh, cô Quỳnh Hương, chú Kỹ cùng các vị khác …. Từ đó tôi đă thấm nhập Phật Pháp và đem ra tiếp độ khá nhiều bạn bè và hiện nay có một số bạn đă trở thành Sư, một số khác th́ rất lỗi lạc về Abhihamma.
Từ một người sanh ra trong gia đ́nh Thiên Chúa giáo để rồi trở thành một Phật tử thuần thành trong Phật giáo nguyên thủy quả thật không đơn giản chút nào, trải qua nhiều cơn khủng hoảng về tâm lư cũng như về mặt gia đ́nh, tôn giáo, xă hội …..Cuối cùng chân lư vẫn là chân lư, giáo pháp tuyệt vời của đấng Từ Phụ đă đánh tan đi mọi tà kiến, mọi chấp thủ và đưa tôi vượt thoát ra khỏi bức tường ngăn cách vô h́nh mà chính nó đă làm cản trở không biết bao nhiêu chúng sanh khao khát mong t́m chân lư.
Cuối lời con xin thành kính cảm tạ Đại đức Giác Thái là vị Sư đầu tiên khai mở cho con con đường sáng chói để đi vào chánh pháp, con cũng xin thành kính cảm tạ ơn Đại đức Bửu Chánh, Đại đức Pháp Chất, Đại đức Giác Chánh, Đại đức Chánh Minh cùng với chư Đại đức Tăng đă khuyên dạy chỉ bảo cho con các lời vàng son không ǵ so sánh được, và sau cùng tôi xin cám ơn cô Quỳnh Hương và chú Kỹ đă từng giúp đỡ cho tôi trong công việc t́m hiểu giáo pháp vàng son nầy.