TÔI ĐĂ ĐẾN VỚI PHẬT GIÁO NGUYÊN THỦY NHƯ THẾ NÀO

 

Binh Anson

TP. Perth, Austrelia

Tháng 11, 1999.

Nguyễn Văn Sáu biên dịch

 

“ . . . Chánh kiến trong Phật giáo là bước đầu tiên thuộc Bát Chánh Đạo. Đó là lư do tại sao chúng ta coi Chánh Kiến là chánh đạo tuệ giác, chứ không phải là tín điều hay niềm tin. Đó là tự nhận ra và quan sát chính ḿnh, là chính cuộc sống của chúng ta vậy. Đức Phật chỉ dạy những ǵ thật hiển nhiên. Những ǵ hiển nhiên có thể nh́n thấy được. Cho dù là điều hiển nhiên có thể nh́n thấy được. Nhưng không nhất thiết là chúng ta nh́n thấy; điều đó có thể rất hiển nhiên nhưng không có nghĩa là chúng ta hiểu được hay nhận ra. Rất có thể chúng ta luôn quên điều ǵ đó là v́ điều đó đă quá hiển nhiên. Đó là điều chúng ta phải cân nhắc kỹ lưỡng. Đức Phật chẳng dạy chúng ta điều ǵ nằm ngoài khả năng chúng ta có thể thấy hay nhận ra được trong phạm vi thân xác, và trí tuệ chúng ta. Toàn bộ chánh đạo cần phải được phát triển thông qua thân xác và trí tuệ đó. Chúng ta đang có tất cả những ǵ cần thiết. Tất cả những ǵ chúng ta phải làm là nhận ra những ǵ xung quanh ta. Đó chính là lúc tia lửa Chánh kiến bắt đầu ló rạng. Thành quả do chánh kiến mang lại chính là khát vọng chánh đáng hay suy tư đúng đắn đang ló rạng. Điều này xuất hiện nơi ta bằng nhiều cách. Tôi tin chắc điều này đă xảy đến với nhiều người trong chúng ta, đặc biệt khi chúng ta có những kinh nghiệm đau buồn hay có điều ǵ đó giúp chúng ta dừng lại để suy nghĩ và quan sát.

“Một câu chuyện rất tuyệt về một con người tôi biết rất rơ; ông đang sống gần đây trong thành phố Perth tại nước Úc này. Ông được dạy dỗ lớn lên là một Phật tử thuần túy, và tự coi ḿnh là một con người duy nhất. Nhưng không bao giờ thực sự quan tâm hay thực hiện bất kỳ điều ǵ vượt khỏi tính nông cạn của ḿnh. Một lần kia ông quyết định làm một chuyến du lịch với vợ ṿng quanh nước Úc. Cắm trại ngoài trời và lái xe đi khắp nơi. Đang khi ông và vợ đi trên đường từ Perth đến Adelaide, họ đă dựng trại ngay bên sa mạc. Một đêm nọ, v́ dựng trại ngay đồng trống, ngay dưới khoảng không bao la. Ông đă không thể chợp mắt được, chính v́ thế ông tỉnh giấc dậy. Bước vào cảnh trống rỗng sa mạc bao la. Ông cảm thấy ḿnh hoàn toàn cô độc. Trong cảnh trống rỗng đó, ông nhận ra chính ḿnh, ông nhận ra chính con người này, và ông hoàn toàn ư thức được cái trống rỗng cuộc sống này. “Tôi sắp phải làm ǵ đây?”  Tất cả những thứ đó có đáng ǵ hay không?  Tôi muốn cuộc sống này đem lại cho tôi điều ǵ? Một tia sáng chánh kiến xuất hiện, dừng lại và quan sát. Chính sự tồn tại máy móc và thường t́nh cũng dừng lại trong giây lát. Cả tư duy cũng dừng lại trong giây lát và suy tư xuất hiện rất kịp thời:  chiêm ngưỡng và thán phục sự tồn tại hiện tại của chúng ta. Chánh kiến xuất hiện…”

Trích đoạn trên đă mô tả kinh nghiệm của tôi được trích trong cuốn sách nhỏ do Ajahn Jagaro viết có tựa đề là “Calm và Insight.” Do hội Phật giáo Miền Tây nước Úc phát hành (1988). Tôi muốn tiếp tục kể lại câu chuyện  xảy đến với tôi vào năm 1979: 

Sau cuộc hành tŕnh dài bốn tuần ṿng quanh nước Úc cùng với vợ, tôi đă quay trở lại Perth và tiến hành công việc nghiên cứu sau ngày măn khóa. Không lâu sau, tôi được người bạn của vợ tôi thông báo cho biết một vị sư phương Tây theo truyền thống nguyên thủy (Nam tông) đang có mặt tại Perth để thăm nước Uùc. Nhà sư đó tên là Phra Khantipalo, ông đă tổ chức một vài buổi nói chuyện về Phật giáo và hành thiền. Tôi đă cùng vợ đến tham dự một bài nói chuyện về Phật pháp (Buddhamma). Bài thuyết pháp thật đơn sơ, nhưng thực tiễn và nhắm thẳng vào tâm can mỗi người. Bài thuyết pháp đó thật vô cùng ư nghĩa với tôi. Cuối cùng h́nh như tôi đă t́m ra được những ǵ khó hiểu c̣n thiếu trong tṛ chơi lắp h́nh lần đầu tiên đă phơi bày ra trong trí tôi  kể từ chuyến đi du lịch xuyên qua sa mạc đó. Tôi quyết định tham gia Hội Phật giáo và tu luyện theo truyền thống Phật giáo nguyên thủy (Nam Tông) kể từ đó.

 

[Trở Lại Trang chuyên đề]