MỘT KINH NGHIỆM Á ĐÔNG
Bernadette
Hoa Kỳ
Tháng mười, 1999.
Nguyễn Văn Sáu biên dịch
Là nữ sinh tôi đă theo học tại trường Công giáo. Thật kỳ lạ tôi luôn cảm thấy “tách biệt” khỏi ngôi trường đó; tôi không hề muốn xúc phạm đến tôn giáo của tôi, nhưng thực sự tôi chưa bao giờ cảm thấy “ăn nhập” với những ǵ tôn giáo đó đă giảng dạy cho tôi cả. Những điều đó xem ra không nhằm nḥ ǵ với lư luận của tôi. Tôi cảm thấy như bị đầu độc và Đức Giê su Ki tô chỉ c̣n là điều ǵ đó quá bí ẩn. Tôi vẫn phải tiếp tục với điều đó. Biết rằng vẫn c̣n điều ǵ đó “hơn thế nữa”.
Tôi đă đi nghỉ hè tại Hong Kong vào năm mười tám tuổi. Tôi dư biết chuyến du lịch này có thể thay đổi cả cuộc sống của tôi và tôi hăm hở chấp nhận điều đó. Khi tôi bước vào một ngôi chùa nhỏ ở cuối đường lộ. Tôi cảm thấy như ḿnh đă gắn bó với địa điểm đó từ bao giờ không hay; một biến đổi toàn diện. Trở thành một Phật tử đến với tôi rất tự nhiên như thể tôi quay trở về nhà sau một chuyến đi xa. Tôi nghĩ ôi! Thật nhẹ nhàng và như trút hết gánh nặng.
Sau khi tốt nghiệp tôi đă đến sống một vài năm tại Triều Tiên và đảo Guam. Tôi đến sống trong một gia đ́nh Phật giáo trong ba năm, và thật là một kinh nghiệm tuyệt vời. Tôi luôn cảm thấy ghen tỵ với họ về một số thái độ ngớ ngẩn. V́ họ được là “Phật tử ngay từ lúc mới lọt ḷng mẹ”. Thông qua họ tôi học biết phải làm thế nào để “sống Đạo Phật” tại nhà, tại gia đ́nh và ở chùa là như thế nào. – thật là một kinh nghiệm vô giá.
Hiện giờ tôi đă quay trở lại Hoa Kỳ để tiếp tục học Khoa tin học. Tôi cảm thấy không có ǵ liên can đến Phật giáo trong môn học của tôi; tuy nhiên, hiểu theo kiểu cộng đồng, một danh sách cuộc thảo luận trên internet thực sự rất hữu ích giúp tôi tập trung vào một vấn đề. Chính v́ thế, ở tuổi 28 tôi thực sự ước mong trở lại Á Châu. Và trên một ghi chú khác nữa tôi đă đi đến kết luận là nếu tôi t́m được một người nào đó để chia sẻ cuộc sống với tôi (có lẽ hơi lạng mạn chăng), người này phải chia sẻ với tôi những mục tiêu trong cuộc sống và cũng phải là một người Phật tử nữa.