NAMO TASSA BHAGAVATO ARAHATO SAMMĀSAMBUDDHASSA 

 

Text Box: Text Box:  
THIỆN MINH 
 
 
THIỆN căn ở tại ḷng ta,
Nguyễn Du đă dạy như là câu kinh
MINH sinh th́ diệt vô minh
THIỆN MINH là diệt tử sinh luân hồi
 
 
                        
 
                    NẺO PHẬT
 
Phật ơi, con cũng là người
Tham, sân, si cũng một đời tối mê
Lắm phen nẻo Phật t́m về
Lỡ chân vấp ngă bên lề chữ yêu.
 
 
                         
 
             NẾU EM THÀNH PHẬT
 
Kiếp xưa em lỡ vụng tu
Kiếp này đọa xứ lao tù tim anh
Chúng sanh là Phật sẽ thành,
Nếu em thành Phật … trả t́nh lại anh.
 
 
                         
 
                           NGỘ
 
Mười năm đọc cả ngàn chương kinh điển
T́m măi không ra cái muốn t́m
Ngủ quên trên sách, Như Lai hiện:
“Phật ở đâu ngoài một chữ TÂM!”
 
 
                          
 
                   NGƯỜI CHIẾN SĨ
 
Người chiến sĩ
Hát bài ca ra trận
Giọng hùng hồn 
Hơn cả trống chiêng
 
Người chiến sĩ 
Một ḿnh không áo trận
Không gươm thiêng
Ngựa chiến,
Binh hùng
Cô đơn ngồi trong bóng tối mông lung
Ngh́n tên nhọn chực chờ bắn tới
 
Người chiến sĩ
Tay trần không vũ khí
Lấy Phật ngôn làm lá chắn che thân
Thắng được ḿnh 
Hơn chiến thắng vạn quân
Giữa bóng tối
Người b́nh an giảng pháp
 
Người chiến sĩ
Được gọi bằng nhiều tên, nhiều thứ
Kẻ gọi bằng thầy kẻ gọi là sư
Cũng có người xách mé gọi ông sư
Hoặc có kẻ kêu thằng này, thằng nọ
Thậm chí c̣n giành luôn cả micro
 
Người chiến sĩ
Vẫn một ḷng kham nhẫn
Đem tâm từ diệt phiền năo, si, sân
Lấy chánh trí tuệ là tên
Bắn thật xa nhắm vào tự ngă
Thật tuệ tri bắn như chớp nhoáng
Khổ tập, khổ diệt 
Vô minh uẩn dẫu vô cùng to lớn
Cũng bị người đâm thủng
Đạo quả viên thành
Cho mọi người phải chấp tay
Cho những ai 
Có ḷng tin không nghi ngại
Phải nghiêng ḿnh lễ bái.
 
Người chiến sĩ
Chỉ chiếc y mỏng mảnh
Che thân khổ hạnh
Mà giáo gươm từ bốn phía hướng về
Giáo gươm đến
Mũi đâm nào cũng ngọt
Băm nát mảnh tim đă lắm ê chề
Nói một lời
Lại sợ đắng ḷng nhau
Người chiến sĩ
Mím môi không than oán
 
Người chiến sĩ
Giảng xong thời pháp
Ôm ngực gầy bật tiếng ho khan
Cuộc chiến thật cam go, 
Cuộc sống lại phũ phàng
Chỉ có pháp là phương linh dược!
 
 
                         
 
                   RẢI TÂM TỪ
 
Tâm từ rải khắp chúng sanh
Những mong anh được cái phần nhiều hơn
Tham, si và tâm giận hờn
Phật khuyên dứt bỏ … sao c̣n y nguyên?
 
 
                         
 
                         SƯ PHỤ
 
Trăng khuya
Soi bóng y vàng,
Cô đơn
Ngồi ở bên bàn dịch kinh
Dịch văn, 
Dịch những lời b́nh
Có ai dịch được
Cái t́nh ở trong? 
 
 
                        
 
                    TĂNG PHỤC
 
Đắp y vai trái lên ḿnh
Mượn điều vải nhuộm che dùm trái tim
Bày ra vai phải, dấu tim
Mà em vẫn trộm được tim của ḿnh!
 
 
                         
 
                        THI SĨ
 
Áo mô phạm 
Trả lại đời cùng bục giảng
Và bảng đen
Phấn trắng
Học tṛ
Trả những ǵ
Người thầy giáo được cho
Chỉ giữ lại một gia tài chữ nghĩa.
 
Tôi thênh thang bay theo cánh gió
Sống cuộc đời giỡn bướm đùa ong
Ôm đam mê nổi trôi theo ngọn sóng
Đắm ḿnh trong biển chữ trần gian
 
Áo thi sĩ
Có khác chi áo người tu sĩ
(Mà có chắc ǵ chiếc áo làm được thầy tu?)
Mảnh vải thô gói đâu trọn tâm hồn uỷ mị
Nên phơi thịt da cho cuộc đời cào cấu
Những vết thương không bao giờ khô máu
Mà vẫn măi miết đi t́m chân lư cuộc đời.
Măi miết t́m bờ giải thoát mù khơi
Mặc trên lưng gió dập, sóng dồi!
 
Đời thi sĩ
Cũng như đời tu sĩ
Sợ cuộc đời nên trốn chạy nhân gian
Chữ lợi danh… phù phiếm chẳng màng
Bởi danh sắc
Là ṿng dây siết chặt
(Mà sắc danh th́ lắm bả, nhiều mồi
Ai tránh được để làm người chiến thắng?)
 
Người thi sĩ
Cũng nhiều đêm thức trắng
Đắm ch́m trong vần xoáy vô minh
Những câu thơ là thuốc độc hại ḿnh
Và hại cả những tâm hồn uỷ mỵ
Câu thơ ngọt như thanh Đồ Long hiếm quư
Nên có biết bao nhiêu cuộc đời sẵn sàng hoang phí
Kề cổ chờ 
Một nhát gươm đưa!
Sông ái dục vẫn muôn đời cuộn sóng
 
Như thuở xưa 
Con khổng tước lông vàng
Bảy ngàn năm
không hề sa bẫy trần gian
Bởi ái dục ngũ yên
Bằng những lời kinh cầu mỗi sáng
Vậy mà chỉ một lần nghe 
Tiếng kêu ngọt đường mù quáng
Của con chim mái c̣ mồi
Khổng tước phải oán than
Trong tay người đánh bẫy
 
Người thi sĩ
Chỉ có trái tim là vũ khí
Cô đơn đi trong giông băo của đời
Đạp chân trần trên gai đời sắc nhọn
Miệng thầm th́ niệm một câu kinh
Xin gai kia đừng đâm thấu trái tim ḿnh
Và có chết xin được chôn cùng với chữ!
 
 
                          
 
                  KINH KHUYA
 

 
 
Đèn khuya lật một trang kinh
Phật đâu không thấy, thấy h́nh của anh
Kinh ghi mấy chữ rành rành:
Chữ TÂM dâng Phật, chữ T̀NH dâng anh
 
 
                        
 
                        Y MỚI
 
Đắp lên ḿnh y mới
Cải dạng vào cuộc chơi
Chỉ cần thay chiếc áo,
Thầy tṛ không biết nhau!
 
 
                          
 
 
               KHOẢNG CÁCH
 
Phật xa nhưng Phật cũng gần
Với tay là chạm khi cần yêu thương
Anh xa chỉ một con đường
Mà như cách một đại dương của ḷng.